Skip to content

Vạch trần các luận điểm sai trái của Trung Quốc

Gần đây, Trung Quốc gia tăng các hoạt động phi pháp trên biển Đông, xâm phạm chủ quyền của Việt Nam đối với 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Việt Nam và nhiều nước phản đối hành động ngang ngược của Trung Quốc nhưng họ vẫn bất chấp. Các phân tích dưới đây phần nào lộ rõ mưu đồ của Trung Quốc.

Thế nào là thụ đắc chủ quyền?

Ngày 30-1-1980, Bộ Ngoại giao Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa lần đầu tiên đưa ra văn kiện, tuyên bố: “Chủ quyền của Trung Quốc đối với quần đảo Tây Sa và Nam Sa là không thể tranh cãi được”.

Khi đòi hỏi chủ quyền trên 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, Trung Quốc luôn luôn đưa ra lập luận rằng các quần đảo này là đất đai của họ từ lâu đời. Nói khác đi, Trung Quốc có danh nghĩa thụ đắc chủ quyền đối với một lãnh thổ vô chủ (tức là một lãnh thổ chưa thuộc quyền quản lý của bất cứ một quốc gia nào khác) trước Việt Nam từ rất lâu. Họ trích dẫn các ghi chép trong các thư tịch cổ để đi đến kết luận là người Trung Quốc đến biển Đông sớm nhất và do đó, họ là người chiếm hữu đầu tiên ở đây. Điều này cũng được bổ sung bởi các di vật khảo cổ mà họ khẳng định là tìm thấy trên một số thực thể thuộc Hoàng Sa, Trường Sa.

Nhưng liệu đó có phải là sự thật?

Trước khi xem xét lập luận của Trung Quốc, chúng ta cùng nhau điểm lại những quy định của luật quốc tế liên quan đến việc thụ đắc một lãnh thổ vô chủ như thế nào.

Cần biết, quyền phát hiện đầu tiên và chiếm cứ thực sự là 2 phương pháp chủ yếu tạo ra danh nghĩa đối với các lãnh thổ vô chủ vào thời kỳ đó.

Vạch trần các luận điểm sai trái của Trung Quốc - Ảnh 1.

Đảo Đá Lớn thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam Ảnh: QUANG LIÊM

Từ cuối thế kỷ thứ XV, luật quốc tế công nhận các hành vi tượng trưng của việc sáp nhập lãnh thổ do quốc gia phát hiện, được thực hiện như là danh nghĩa nguyên thủy của việc chiếm hữu. Nhưng danh nghĩa phôi thai này sẽ biến mất, trừ trường hợp nó được hoàn thiện sau đó và có sự chiếm hữu, quản lý hành chính thực sự của lãnh thổ vô chủ được quốc gia phát hiện trong một khoảng thời gian hợp lý. Nguyên tắc này của luật quốc tế cho việc thiết lập chủ quyền lãnh thổ đã được khẳng định bởi các án lệ quan trọng trong các tranh chấp tương tự, ví dụ như vụ đảo Palmas giữa Mỹ và Hà Lan ngày 4-4-1928; vụ đảo Clipperton giữa Mexico và Pháp ngày 28-1-1931; vụ quy chế pháp lý của Đông Groenland giữa Đan Mạch và Na Uy ngày 5-4-1953; vụ đảo Min-quiers và Ecrehous giữa Anh và Pháp ngày 17-1-1953; vụ đảo Lipadan và Sipadan giữa Malaysia và Indonesia ngày 17-12-2002; vụ các đảo Pedra Branca/Pulau Batu Puteh, Middle Rocks và South Ledge giữa Malaysia và Singapore ngày 23-5-2008…

Giáo sư J.P. Ferrier – nhà sử học, luật gia người Pháp – nhận xét: “Cho đến trước năm 1946 (năm Trung Quốc cho quân ra chiếm đóng trái phép một số hòn đảo ở quần đảo Hoàng Sa và quần đảo Trường Sa), không có một dấu vết nào về một sự chiếm hữu của Trung Quốc trên quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa; trong khi đó, các luận cứ của Việt Nam nhằm chứng minh rằng họ chiếm hữu thực sự 2 quần đảo này vừa nhiều vừa có tính thuyết phục”.

Như vậy, nếu một quốc gia khẳng định quyền chiếm hữu một lãnh thổ vô chủ thì cần phải chứng minh được rằng việc chiếm hữu là rõ ràng, hòa bình, liên tục và không có tranh cãi, được củng cố bằng sự chiếm cứ thực sự. Còn nếu chỉ phát hiện thôi thì không được coi là đủ để bảo đảm quyền chiếm hữu xác định. Việc phát hiện cũng như chiếm hữu đòi hỏi đồng thời 2 điều kiện corpus (yếu tố vật chất) và animus (yếu tố tinh thần). Chúng phải được thực hiện bởi nhà nước chứ không phải các cá nhân bình thường.

Xác lập chủ quyền nhờ… bút ký, sách hàng hải

Theo NLĐO

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Trang Blog Sài Gòn Life Nội dung: Giới thiệu văn hóa, ẩm thực và lối sống người Sài Gòn Website đang chạy thử nghiệm để xin giấy phép.